Đừng để 'yêu nước' ngủ quên trong ích kỷ
Cập nhật: 10/05/2011 - đọc: 333 lần - Chia sẻ
(VietNamNet)Quả thật đã qua rồi cái thời mang lý tưởng cao đẹp, ôm mộng đất nước ta "biển bạc rừng xanh". Sinh ra sau thời chiến, nhưng tôi biết bằng niềm tự hào và lý tưởng đã giúp cho dân tộc ta đi trong chiều dài lịch sử, từ thời đại vua Hùng đến hết hai cuộc chiến tranh vệ quốc.
Diễu hành tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội. Ảnh: Phạm Hải
Suốt chiều dài đất nước, Tây Bắc xưa là nơi âm u đại ngàn, đất của thần
rừng thần núi, ẩn chứa những bí mật linh thiêng, là vành đai che chắn
ngoại xâm phương Bắc. Nay dạo bước từ Hà Giang về tới Thái Nguyên đâu đó
chỉ còn phảng phất hồn xưa. Các chàng trai thiếu ăn ít học trở thành
"culi" cho người nơi khác đến, các cô gái nhiều người về xuôi đi làm chỉ
là bán thân, vinh danh vẻ đẹp núi rừng cũng chỉ là phù phiếm.
Rừng núi, đất đai, lâm sản thổ sản bị triệt để đem bán với chẳng chút tự
hào. Chỉ cần đi qua cửa khẩu sang bên kia biên giới là có thể so sánh
cách hai quốc gia gìn giữ rừng núi đất đai.
Về miền xuôi, nhiều miền quê đã chuyển mình công nghiệp hóa, nhiều thành
phố cũ cơi nới, nhiều thành phố mới mọc lên. Nhưng sự phát triển ấy có
phải là đã có quá nhiều báo đài nói đến không, lãng phí đất đai, đầu cơ,
tham nhũng, nạn ô nhiễm môi trường trở thành tai họa lớn. Căn bệnh ung
thư xa lạ xưa kia giờ đã hằng ngày đe dọa mạng sống của cả làng, cả khu
phố.
Nắng cháy, lũ lụt miền Trung, vẫn những người dân cay đắng tảo tần.
Trường Sơn con đường lịch sử, "rừng vây bộ đội rừng che quân thù", nay
chắc chắn đã sạch bóng rừng nguyên sinh do tay lâm tặc, để lại những nếp
nhà tranh vách đất thưa thớt. Qua đèo Hải Vân, một Đà Nẵng đang chuyển
mình mạnh mẽ, nhưng con đường Nguyễn Tất Thành đẹp đẽ cũng chỉ qua một
trận sóng cồn là vỡ tan.
Một dải đất miền Trung lúc nào cũng oằn mình trước nắng gió, những người
dân vẫn lam lũ là vậy, hy vọng có được sự đầu tư khai thác tài nguyên,
những mỏ Titan, Chrome,… lại biến những người chủ đất trở mãi trở thành
kẻ làm thuê và tự tàn phá quê hương.
Tây Nguyên đất đỏ bazan, có cái nắng có cái gió nhưng tuyệt vời như tinh
thần người dân tộc. Cái hồn đất hồn người Tây Nguyên hồn nhiên, nhưng
giờ cũng không thoát khỏi những vạch xẻ nham nhở như một định mệnh
chung.
Mảnh đất phía Nam vốn nổi tiếng là thiên đường, sản vật đãi người không
hết. Những trên bến dưới thuyền, những gạo trắng nước trong, những câu
hò mái đẩy, những nét tự do phóng khoáng của người Nam bộ, đâu đấy vẫn
còn trên mảnh đất này. Nhưng nay người ta thấy nổi tiếng hơn với những:
"gái miền Tây", ô nhiễm sông Thị Vải, vựa lúa không còn nước, sắp mất
Mũi Cà Mau.
Có lẽ viết nhiều quá về mặt trái, quả thật sự vật hay sự việc nào cũng
đều có mặt phải và mặt trái, nhưng mặt phải đến với đất nước ta đang
"tương quan" thế nào so với mặt trái? Cuộc sống của mọi người có khấm
khá hơn nhưng trong đó, không thấy sự bền vững, không có sự tự hào của
một dân tộc đã từng làm những việc quá đỗi tự hào. Đó chính là điều băn
khoăn của anh thanh niên đã phải từ bỏ lý tưởng của mình.
Tôi sẽ không viết về cảm giác khi đối diện với người nước ngoài
vì thật sự mình còn nhiều điều thua kém. Nhưng dưới tiêu đề của một bài
viết mang tên Yêu Nước, tôi chỉ đưa ra một ý kiến theo tôi là cốt lõi:
Yêu nước thật sự thì nên triệt để thành thực đối với mình, đủ yêu thương
với đồng bào và đủ khôn ngoan với bên ngoài. Có thành thật với chính
bản thân thì chúng ta mới đủ khả năng triệt để đổi mới nền giáo dục, vốn
là gốc rễ của mọi vấn đề trong cuộc sống và kinh tế, giúp chúng ta từ
bỏ lối tư duy lấy thành tích mà không thực chất. Cho đủ yêu thương và
trách nhiệm để từ bỏ suy nghĩ thu vén trong nhiệm kỳ. Cho đủ khôn ngoan
mà học tập chứ không phụ thuộc ngoại bang. Tôi nhiều lần đọc những bài
viết và bài trả lời của ông Lý Quang Diệu, quả thật đó là một tầm nhìn
lớn, một nhân cách lớn và một bài học lớn.
Bất giác thấy một bài viết làm thế nào để yêu Tổ quốc, trong đầu tôi
cũng băn khoăn suy nghĩ, chúng ta yêu Tổ quốc như thế nào nhỉ?
Yêu nước thật sự thì nên triệt để thành thực đối với mình, đủ yêu thương
với đồng bào và đủ khôn ngoan với bên ngoài. Có thành thật với chính
bản thân thì chúng ta mới đủ khả năng triệt để đổi mới nền giáo dục, vốn
là gốc rễ của mọi vấn đề trong cuộc sống và kinh tế, giúp chúng ta từ
bỏ lối tư duy lấy thành tích mà không thực chất. Cho đủ yêu thương và
trách nhiệm để từ bỏ suy nghĩ thu vén trong nhiệm kỳ. Cho đủ khôn ngoan
mà học tập chứ không phụ thuộc ngoại bang.
|
Trong suy nghĩ của tôi nhận thấy trong mỗi con người chúng ta mỗi người
đều cảm nhận tình yêu Tổ quốc theo một cách rất riêng và có thể theo
từng giai đoạn nữa.
Cũng giống như tôi khi còn bé nói thật tôi chẳng hiểu tình yêu Tổ quốc
là gì, nghe thầy cô giáo nói " các em phải yêu Tổ quốc, yêu đồng bào..."
thì cứ nghe vậy thôi chứ lúc đó những trò chơi như bắn bi, trốn tìm có
khi còn quan trọng hơn cái gì đó mập mờ trong đầu óc bé thơ ấy.
Rồi thời gian cứ trôi dần đến khi tôi đi học xa nhà, bước chân vào
thành phố phồn hoa, nhộn nhịp và bon chen nhiều lúc ngồi một mình nhớ
lại những kỷ niệm ngày xưa, gia đình, nhà trường, những con đường... Bất
giác, tôi chợt nhận ra tôi yêu quê hương của tôi biết bao, nhiều khi
nghe một người bán hàng rong mời mua hàng với giọng nói miền Trung thân
thuộc tôi lại muốn ứa nước mắt...
Đơn giản vậy thôi, chỉ một giọng nói, một dáng đi nhọc nhằn, một chiếc
xe máy cùng bảng số quê mình chạy xẹt qua cũng đủ làm tôi cảm thấy nao
lòng. Vậy mới biết ,muốn yêu một cái gì đó lớn lao, ta phải yêu từ những
cái đơn giản nhất.
Cho đến bây giờ, khi đã đi làm tự bươn chải kiếm sống, mặc dù công việc
nhiều áp lực, đồng tiền lúc nào cũng vấn đề làm ta phải đau đầu suy nghĩ
về nó, nhưng những điều đó không làm tôi quên đi tình yêu nước của
mình, bây giờ nó không bó hẹp vào một miền quê thân thương, một tỉnh nhà
mà dành cho cả một đất nước thật sự. Phẫn nộ, căm tức khi nước ngoài
nhăm nghe Hoàng Sa, Trường Sa, đau lòng, thất vọng về Vinashin. Và mới
đây là mong chờ Lào đừng xây dựng đập thủy điện trên sông Mekong....
Đại đa số chúng ta mải mưu sinh, mải kiếm tiền, mải lo cho những cuộc
vui, những dục vọng đời thường mà hờ hững với tình yêu nước, hờ hững với
những gì xảy ra xung quanh chúng ta, hờ hững với chính bản thân mình.
Tôi còn nhận thấy sự hờ hững với tình yêu nước mạnh mẽ hơn nữa khi về
những vùng quê, mặc dù đang rất phát triển chẳng thiếu thứ gì, nhưng khi
đề cập đến những vấn đề lớn của đất nước, của dân tộc, tất cả đều lắc
đầu, chẳng biết gì cả, giống như, thôi kệ, mặc người ta không liên quan
gì đến mình, hay cao hơn là chuyện đó là "chuyện của những ông lớn, để
mấy ổng giải quyết, ở đây tui đủ ăn, đủ mặc là được rồi..."
Đất nước làm sao phát triển khi người dân chẳng quan tâm đến đất nước mà
chỉ lo cho chính bản thân mình? Đất nước làm sao vững mạnh khi tình yêu
nước không được đánh thức và quan tâm đúng mực?
Giá như từ khi bé, tất cả chúng ta đều được cha mẹ nói, và dạy nhiều về
tình yêu nước, giá như các thầy các cô chú tâm dạy dỗ những mầm non
tương lai của đất nước hiểu được thực sự tình yêu nước là gì, chứ không
phải là ánh mắt vô hồn, dạy cho xong, nói cho qua quýt, giá như mục tiêu
của những sinh viên khi ra trường không chỉ đơn thuần là "ráng kiếm
thật nhiều tiền, như mong mỏi của ba mẹ".
Nếu tất cả chúng ta đều quan tâm và mong ước cống hiến cho đất nước
mình, dân tộc mình đúng mực thì có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ than thở
về. tình trạng kẹt xe, tham những, hố tử thần, đường ngập nước, hay
chúng ta sẽ chẳng bao giờ phải ăn những rau quả tẩm hóa chất, hay mực
cao su....
Dân tộc Việt Nam bao đời nay có truyền thống yêu nước nồng nàn, tôi nghĩ
ai ở trong dòng máu Lạc Hồng này đều có một tình yêu nước nồng nàn và
mãnh liệt, nhưng dường như nó đang bị ngủ quên mà chẳng biết khi nào
thức dậy được, muốn nó thức dậy chúng ta phải yêu từ những cái đơn giản
nhất, phải cần có sự đánh thức từ gia đình của chúng ta, từ thầy cô
những người dìu bước tương lai, từ bạn bè, đồng nghiệp...
Bằng sự nhiệt huyết và và nghĩa vụ của mỗi công dân, hãy luôn nhắc nhở
nhau rằng, đừng quên tình yêu nước, đừng hờ hững với nó, đừng để nó ngủ
quên trong sự ích kỷ của mỗi con người.
Tạ Lương
(117 Nguyễn Ngọc Nại, Thanh Xuân, Hà Nội)