
Đã
hơn 3 tháng kể từ khi chồng qua đời trong đợt lũ cuối năm 2010, cô
Dương Thị Nhứt (SN 1979), giáo viên Trường tiểu học Ân Hảo Tây, huyện
Hoài Ân vẫn không khỏi bàng hoàng. Vợ chồng họ lấy nhau mới hơn 6 năm,
sinh liên tiếp hai con. Năm 2010, họ gom góp tiền mua được một lô đất
ngay tại trung tâm xã để cất nhà, ra riêng. Nhà mới xuống móng, anh
Phụng (chồng cô Nhứt) vừa xây tạm căn phòng phía trước làm nghề cắt tóc
thì qua đời. Cô Nhứt suy sụp hẳn. Sau khi được Báo Thanh Niên hỗ trợ 30
triệu đồng, đồng nghiệp ở trường mỗi người góp một ít, họ hàng giúp ngày
công, hàng xóm láng giềng cho mua nợ vật liệu xây dựng… hai bên gia
đình đã xây nhà cho mẹ con cô. “Tôi lo nhất là món nợ vay ngân hàng 30
triệu đồng. Lương tháng chỉ khoảng 2 triệu đồng, nuôi hai con nhỏ, không
biết đến khi nào mới trả được nợ” - cô Nhứt nói. Lo thì lo vậy, nhưng
trên lớp học, cô Nhứt vẫn tràn đầy nhiệt huyết khi chăm chút cho HS…
Cùng
Trường tiểu học Ân Hảo Tây còn có cô giáo Phan Thị Liên Hương cũng đang
gánh chịu nỗi đau không kém khi phải chống chọi với căn bệnh ung thư từ
2 năm nay. Cô là bộ đội phục viên, học trung cấp Sư phạm rồi về công
tác tại trường này từ năm 1988 đến nay. Năm 1993, cô Hương bị u nang
buồng trứng khi sinh con đầu. Năm 2002, bệnh cô tái phát, các bác sĩ đã
phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng; năm 2009, bác sĩ tại Bệnh viện Ung bướu
TP Hồ Chí Minh phát hiện cô bị ung thư buồng trứng tái phát, ở giai đoạn
2.
“Năm
ngoái, xạ trị mấy đợt, tóc tôi đã rụng gần hết, mệt mỏi vô cùng. Nằm ở
bệnh viện với những bạn đồng cảnh ngộ tôi lại buồn, nhớ trường nhớ lớp,
chỉ mong được về với học sinh…” - cô Hương kể lại. Sau Tết, bệnh tình có
vẻ nặng hơn, người mỏi mệt, ăn uống không tiêu. Lẽ ra, cô phải đi tái
khám từ trước Tết nhưng cứ nấn ná chờ đến đợt hẹn sau vì không đủ tiền.
Chồng làm nông, thu nhập không ổn định, 2 con đi học, cô Hương là lao
động chính của gia đình. Hai con gái của cô đang học lớp 9 và lớp 12,
đều đang chuẩn bị những kỳ thi “vượt rào” quan trọng. Bởi vậy, cô Hương
phải luôn cố gắng để giữ mình khỏi bị suy sụp, tiếp tục công tác tốt để
gieo niềm tin và tinh thần lạc quan cho con cái và cả những HS mình đang
dạy.
Cô
Mai Thị Phong, Phó Hiệu trưởng nhà trường, nhận xét: “Hai cô giáo mỗi
người một hoàn cảnh khó khăn, nhưng họ đều luôn hoàn thành tốt công việc
của mình. Nhà trường cũng luôn quan tâm động viên họ…”.
Lần
đầu tiên tiếp xúc với cô Nguyễn Thị Đăng, giáo viên Trường THCS Quang
Trung, TP Quy Nhơn, khó mà biết cô đang chung sống với bệnh ung thư
tuyến giáp từ hơn 4 năm qua. Cô Đăng lạc quan, vui vẻ, lên lớp đúng giờ,
nhiệt tình giảng dạy và tham gia các hoạt động do đơn vị tổ chức. “Bác
sĩ vẫn dặn dò, liều thuốc tốt nhất đối với mọi bệnh nhân chính là tinh
thần. Nếu luôn giữ mình lạc quan, vui vẻ thì bệnh tật lui dần; bằng
không, bệnh đến nhanh hơn. Bởi vậy, tôi chọn cách sống lạc quan, còn sức
còn dạy HS sinh…” - cô Đăng đã nói vậy.
Còn
cô giáo Xuân Lan ở Trường tiểu học số 2 thị trấn Vân Canh, huyện Vân
Canh thì luôn nở nụ cười hồn hậu dù chồng mắc bệnh nặng, cô trở thành
lao động chính trong gia đình. Bao năm qua, cô Xuân Lan vẫn luôn là giáo
viên dạy giỏi cấp huyện, cấp tỉnh dìu dắt các thế hệ HS nên người. Cái
cách cô dạy học trò cứ rủ rỉ thân tình như mẹ nói với con; trò coi cô
như người mẹ, người bạn. Bởi vậy, học trò cũ đã nói rằng, cô Lan đã nêu
một tấm gương vượt qua khó khăn, tận tụy, hết lòng vì HS trong suốt
quãng đời dạy học của mình…
Trong việc giáo dục, vị trí rộng lớn nhất cho quá trình tự bồi dưỡng… chỉ có qua con đường tự học, loài người mới có thể phát triển mạnh mẽ lên được