
|
|
Nội
dung này được đưa ra tại dự thảo Nghị định về chế độ phụ cấp thâm niên đối với
nhà giáo Bộ GD&ĐT vừa công bố lấy ý kiến rộng rãi.
Đối tượng được quy định về chế độ phụ cấp thâm niên tại dự thảo Nghị định này
là nhà giáo đang làm nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục ở cơ sở giáo dục công lập, đã
được chuyển, xếp lương theo Nghị định số 204/2004/NĐ-CP ngày 14/12/2004 của
Chính phủ về chế độ tiền lương đối với cán bộ, công chức, viên chức và lực
lượng vũ trang. Nhà giáo làm công tác quản lý giáo dục tại phòng, ban chuyên
môn, nghiệp vụ ở các cơ sở giáo dục công lập và làm công tác quản lý, tham mưu,
chỉ đạo về giáo dục, dạy nghề ở cơ quan trung ương và địa phương.
Với nhà giáo đã chuyển công tác hoặc nghỉ hưu sau ngày 31/3/1993, được tính
hưởng phụ cấp thâm niên theo mức phụ cấp thâm niên của cá nhân tại thời điểm
ngày 31/3/1993.
Thời gian tính hưởng phụ cấp là thời gian làm nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục
trong các cơ sở giáo dục công lập và thời gian làm công tác quản lý giáo dục
tại phòng, ban chuyên môn, nghiệp vụ ở các cơ sở giáo dục công lập, làm công
tác quản lý về giáo dục, dạy nghề ở cơ quan trung ương, địa phương;
Thời gian hưởng phụ cấp thâm niên ở các ngành nghề khác được tính như thời gian
làm nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục.
Thời gian không tính hưởng là thời gian tập sự, thử việc hoặc thời gian hợp
đồng làm việc lần đầu; thời gian nghỉ việc riêng không hưởng lương liên tục từ
01 tháng trở lên; thời gian nghỉ ốm đau, thai sản vượt quá thời hạn theo quy
định của pháp luật về bảo hiểm xã hội; thời gian bị tạm đình chỉ công tác hoặc
bị tạm giữ, tạm giam để phục vụ cho công tác điều tra, truy tố, xét xử.
Nguồn kinh phí thực hiện phụ cấp thâm niên đối với cơ sở giáo dục công lập được
sử dụng từ nguồn thu hợp pháp của đơn vị và nguồn kinh phí do ngân sách nhà
nước cấp. Đối với cơ quan hành chính và cơ quan bảo hiểm xã hội, nguồn kinh phí
thực hiện chế độ phụ cấp thâm niên do ngân sách nhà nước cấp.
Chế độ phụ cấp phụ cấp thâm niên quy định tại Nghị định này được tính hưởng kể
từ ngày 01/01/2010.
Hiếu Nguyễn
Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu